Tai họa có thể ập xuống bất cứ lúc nào.Bố mẹ con cũng buồn.Mẹ cười: Con tinh khôn lắm.Hoặc khi thất vọng về mình, chẳng còn tâm trí đâu nhớ ra nên mở tủ đọc lại.Nhưng mọi người thì khác.Kệ sự thật là năng lực phát huy cũng thường là lúc năng lực dần cạn kiệt.Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực.Nhưng bác gái thật chả biết nếu tận dụng tình huống này thì người đắc lợi nhất chính là cậu ấm.Tôi vừa tắm xong, đội một chiếc mũ lưỡi trai, xuống ngồi bàn uống nước.Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh.