Chỉ là một thứ cảm giác theo thói quen của kẻ cô độc, ít tiếp xúc.Hồi cháu học lớp 11, có một hôm cháu đi học xong không về nhà ngay.Bạn phân vân không biết chọn cái nào.Còn sau khoái cảm của hạnh phúc là nhẹ nhõm.Và nhận ra khi sức khỏe không cho phép thường xuyên đá bóng, đầu bạn mệt hơn rất nhiều.Có lẽ sẽ rất lâu nữa hoặc không bao giờ tôi mới khóc lại được như thế.Có thể chửi bậy, làm bậy bậy hơn bất cứ kẻ thô bỉ nào.Chúng ta không nhận ra hoặc lờ đi chúng ta sẽ tiếp tục lặp lại vết xe đổ hay bi kịch ấy trong gia đình mới của mình.Trí tưởng tượng của bạn vẫn va phải những bức tường lửa của đạo đức hay gì gì đó trong chính bạn.- Cũng có lí, nhưng liệu cứ miễn cưỡng thế, ta có sống được qua cái nỗi khổ tinh thần này không? Cố rút từng chữ trong những cuốn sách không hề ưa thích, đặt lên đầu rồi lấy búa đóng đinh vào trong hai năm nữa để thỏa lòng người khác.
