Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc.Để tôi có thể đấm vào mặt ông ta, đập tan cái bàn rồi ra đi.Bên trái chồng sách là cái đèn bàn có công tắc tròn xoe như cái nấm không chân.Chắc em buồn vì vừa nãy, có thằng tạt xe ngang đầu, anh buột miệng chửi thề.Bác ta không tin đâu.Ai dẫn đi đâu thì tôi đi…Chỉ còn lớp tro mỏng bên ngoài.Vì tôi còn rất nhiều việc phải làm.Xoạc bóng thì không dám vì dễ bị thẻ vàng thẻ đỏ, đuổi khỏi sân chơi gia đình.Này, lấy cho chú bao thuốc.
